Saturday, November 18, 2017

Đam Mê là gì?

Đam mê là gì? 

- Đam mê là một cái gì đó bạn sẵn sàng đánh đổi để được sống trong đam mê đấy, Đam mê là bạn đã trải qua quá trình thực tiễn với công việc đó một thời gian,và cảm thấy thực sự yêu thích công việc và theo đuổi công việc sở thích đó tới cùng cho dù phải chấp nhận hy sinh nhiều thứ trong cuộc sống. Cái gọi là Đam Mê đó,đôi khi ta bị nhầm lẫn với ước mơ, hoài bão, khát vọng… Chả sao cả, chúng ta không phải đang ở trong một giờ học ngôn ngữ nên cứ làm sao hiểu đúng vấn đề là được, tóm lại là tôi sẽ dùng từ đam mê để đại diện cho những thứ vừa nêu trên. Theo tôi, đam mê là thứ mà một số ít người sống cùng nó cả đời, làm việc vì nó, kiếm tiền từ nó và để lại những giá trị cho người khác từ nó trong khi đó một số người lớn hơn bỏ một phần đời để tìm kiếm nó mà không thấy và phần còn lại thì không buồn quan tâm xem nó là gì. 



 Có nhiều người vẫn đang nhầm lẫn giữa " Đam Mê" và "Sở Thích", tôi xin nói rằng : Đam Mê duy nhất chỉ có một, còn Sở thích thì có nhiều, Sở thích có thể thay đổi theo thời gian. Con người có nhiều sở thích và theo thời gian, ngoại cảnh sở thích dần thay đổi. Nên nếu ai đó gán mác theo đuổi công việc đam mê mà lại dễ thay đổi, chẳng bao giờ hy sinh cho công việc đó thì nó không gọi là "đam mê" được. Tôi đồng ý rằng sở thích là cơ sở của đam mê, nhưng bạn cần biết rõ đâu là sở thích của mình và đâu là đam mê. Nhiều người có suy nghĩ như thế này: "nếu không kiếm ra tiền thì đam mê trước sau gì cũng bị thời gian nghiền nát" thật lạ là tại sao cứ phải kiếm ra tiền thì mới được coi là đam mê?  .Theo tôi thì Đam Mê tức là khi sống ta nuôi và khi chết mang theo [ mang theo cái đam mê chứ không phải tiền ].  
Có những người đam mê xe, đam mê du lịch, đam mê khám phá...v..v..thì thử hỏi rằng họ được bao nhiêu từ những đam mê đó của họ? Thẩm chí là còn phải bỏ tiền ra để được thỏa mãn cái đam mê đó. Cái họ cần ở đây là Đam Mê cho phép họ sống thêm một cuộc đời nữa với cảm xúc riêng của họ, chứ không phải là khả năng thực tế mang lại tiền tài hay danh vọng..Cuộc sống đôi khi không phải chỉ là kiếm tiền, mà đơn giản là được sống với Đam Mê của mình.  Nếu Đam Mê kiếm được ra tiền và nuôi sống được bạn thì đó là một sự may mắn, còn nếu không thì ta được sống thêm một cuộc đời nữa của riêng ta. Hãy cứ sống với đam mê của ta đi, đừng đặt nặng vấn đề vật chất hay danh vọng,đừng chỉ vì cái xã hội thực dụng này mà làm ta từ bỏ đam mê sao? bạn sống chỉ vì vật chất sao? bạn chẳng dám sống với đam mê hả? nếu lưỡng lự thì cứ tiếp tục sống nhạt nhẽo đi.
-Mọi người đa số ai cũng có đam mê riêng của mình  nhưng để sống với đam mê đó thì được mấy ai, thường thì họ quan tâm rằng việc họ đang làm có mang lại cho họ bao nhiêu tiền tài? có vị trí nào trong xã hội hơn là quan tâm tới việc họ có thực sự đam mê công việc đó hay không?một khi đã đam mê một thứ gì đó ta cần gạt bỏ cái suy nghĩ "tiền tài, vật chất, danh vọng" vì khi đó là ta đang sống vì vật chất rồi chứ chẳng còn là đam mê nữa.  Khi ta làm công việc ta đam mê ta sẽ không bao giờ cảm thấy mệt mỏi hay chán nản cả,. ta sẽ làm công việc đó bằng tất cả nhiệt huyết, sựu tò mò vốn có của ta. Đam mê của ta cũng không cần phải để ai biết cả, chỉ mình ta biết là đủ, ta sẽ sống với đam mê đó của ta với một cuộc đời khác biệt. Hãy cứ đam mê mặc cho người ta cười hay người ta khen chê., chỉ cần bạn cảm thấy hạnh phúc trong niềm đam mê ấy của chính bạn. và tôi tin bạn sẽ dám sống vì Đam mê của chính bạn.
By:Thông Lee

Monday, January 9, 2017

Thanh xuân mà, ai chẳng một lần thấy chênh vênh?...
Tuổi trẻ của chúng ta, có phải ai cũng từng trải qua những cung bậc cảm xúc: vui vẻ, hạnh phúc, cô đơn, buồn bã, thất vọng... và chênh vênh?
Thanh xuân của tôi, cũng đã từng nhuốm màu của những cũng bậc cảm xúc đó. Cũng đã từng trải nghiệm biết bao màu sắc, âm thanh của cuộc sống. Thế nhưng ai cũng vậy, trước những giai đoạn quan trọng của cuộc đời bao giờ chẳng có những lúc chúng ta cảm thấy mọi thứ đang lạc bước ra khỏi quỹ đạo sẵn có của nó, rồi lại thấy chênh vênh, lạc lõng giữa biết bao người xung quanh.
Ta chênh vênh với cảm xúc, với tình yêu, với công việc và với ngay cả chính bản thân mình. Có những ngày, ta cảm giác mình đang đứng trên một sợi dây vắt vẻo, chỉ cần khẽ nhón chân là sẽ tuột, chẳng biết nên bước tiếp hay dừng lại trong khi đoạn đường phía trước đang mù mịt và phía sau cũng chẳng thể quay đầu.
Rồi những lúc đó tôi chỉ muốn vứt bỏ hết tất cả mà đi đến 1 nơi xa, vô lo, vô nghĩ. Muốn bỏ hết mọi gánh nặng, mọi ưu phiền, quay trở về hồn nhiên như một đứa trẻ. Tôi đã từng nghe ở đâu đó câu này... "Cuộc sống quá ngắn để giận hờn, quá rộng để tìm được nhau. Quá nhiều nỗi đau và hối tiếc..." Ừ thì cuộc sống này ngắn lắm, có mấy đâu để mà hững hờ mãi... Tôi cũng từng chọn lựa cho việc gác lại tình cảm để theo đuổi đam mê, nhưng khi đam mê dần bị cuốn xa vào lo toan cơm áo gạo tiền thì đến lúc đó sao ta lại thèm tình cảm đến thế. Chỉ đơn giản muốn có ai đó ở bên, yêu thương mình, lo lắng cho mình, mỗi khi quá mệt mỏi có người tâm sự cùng.
Ấy thế mà lại không thể được. Phải chăng khi chúng ta còn trẻ, chúng ta chẳng thể nào có được trọn vẹn cả tình yêu lẫn sự nghiệp. Nhưng khi chúng ta đã có một trong hai, thì cái còn lại cũng đã biến mất tự lúc nào. Đó gọi là tiếc nuối...
Bạn trẻ của tôi ạ, thanh xuân mà, chúng ta ai chẳng một lần cảm thấy mọi thứ chông chênh như vậy, nhưng hay cứ vui vẻ đi, yêu đi, đam mê đi, để rồi sau này không phải hối tiếc hai chữ "giá như" nhé!
Cho những ai đang chênh vênh trong tuổi trẻ của mình...
Làm sao để biết đâu là con đường đúng, chẳng phải như Alice ở Xứ sở thần tiên nếu không biết mình muốn đi đâu thì có nghĩa đi con đường nào cũng vậy thôi. Trong cuộc sống những người trẻ như chúng ta sẽ có những giai đoạn hoài nghi về con đường mình chọn lựa, liệu đây có phải là con đường dành cho mình hay không? Có nên quay đầu hay bước tiếp, hay là rẽ sang một bước ngoặt mới? Khi đó hãy dành ra thời gian và suy nghĩ về những điều sau đây để tìm ra câu trả lời.
Anh muốn đi đâu?
Tôi không biết!
Thế thì anh đi con đường nào cũng vậy thôi!”
Đây là đoạn hội thoại của chàng trai Alice với chú mèo trong Xứ sở thần tiên, tuy ngắn ngủi nhưng nó đã thức tỉnh bao nhiêu người trong chúng ta?
Đã bao giờ bạn dừng lại và tự hỏi, mình đang đi đâu trong hành trình của cuộc đời mình? Trong chúng ta có những người mất 4 năm đại học với một ngành nghề được ba mẹ định hướng. Chúng ta từ bỏ một công việc mình yêu thích nhưng kém phần ổn định để yên bề với một công việc nhàm chán có cái tên chung là biên chế. Thậm chí chúng ta mất đến một nửa cuộc đời để nhẫn nhịn một công việc sẽ cho mình và gia đình cuốn sổ hưu, để rồi những năm tháng cuối cùng của cuộc đời mới nuối tiếc vì đã chẳng làm được nhiều điều. Chắc chắn đã có những khoảnh khắc trong cuộc đời chúng ta cảm thấy nuối tiếc như thế, muốn làm một cái gì đó khác đi mà không đủ can đảm để thay đổi. Vậy làm sao để không phải day dứt hay nuối tiếc, chỉ có một cách là hãy đi đúng con đường.
Làm sao để biết đâu là con đường đúng, chẳng phải như Alice ở Xứ sở thần tiên nếu không biết mình muốn đi đâu thì có nghĩa đi con đường nào cũng vậy thôi. Trong cuộc sống những người trẻ như chúng ta sẽ có những giai đoạn hoài nghi về con đường mình chọn lựa, liệu đây có phải là con đường dành cho mình hay không? Có nên quay đầu hay bước tiếp, hay là rẽ sang một bước ngoặt mới? Khi đó hãy dành ra thời gian và suy nghĩ về những điều sau đây để tìm ra câu trả lời.
Bạn yêu thích, đam mê thứ gì? Người ta nói nếu bạn được làm một công việc mà mình yêu thích tức có nghĩa bạn không phải làm việc bất kì một ngày nào trong đời. Hãy nghĩ lại xem bạn yêu thích, đam mê điều gì? Bạn thích nấu ăn, thích viết lách, thích làm đồ handmade… Hay bạn có năng khiếu vẽ rất đẹp, hát rất hay và nhảy rất tuyệt. Đó sẽ là thứ đeo bám bạn cả đời như một người tình, nếu bạn quyết dứt tình để gắn bó với một công việc khác, nghĩa là cả đời bạn sẽ phải ngoại tình.
Mục tiêu của bạn là gì? Mục tiêu có ý nghĩa to lớn cho thành công của bạn, Nếu không có đích đến, chúng ta chẳng thể nào vạch được một con đường, và chúng ta sẽ lại hoang mang như cô bé Alice rằng: Tôi phải đi con đường nào? Bạn thích nấu ăn vậy thì hãy tham gia cuộc thi Vua đầu bếp hoặc mở một nhà hàng, bạn thích viết, hãy trở thành một nhà văn, nhà báo, bạn yêu âm nhạc vậy thì hãy sáng tác và tham gia một cuộc thi hay trở thành nhạc sĩ, ca sĩ… Đó chính là kim chỉ nam để bạn không bao giờ bị lạc.
Bạn sẽ làm cách nào để đến được đích? Không ít những người trẻ dành hàng giờ ngủ trên giảng đường, gật gù ở văn phòng, để làm gì ư? Có lẽ chỉ đợi hết giờ thì ra về như những con cừu ngoan ngoãn mà chẳng thể biết hay suy nghĩ được mình đến đây để làm gì. Để đi đến cái đích cuối cùng, chẳng có bí quyết nào khác ngoài việc bạn phải nỗ lực, cố gắng và học hỏi. Người ta nói trên con đường dẫn đến thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng. Vì vậy đừng bao giờ đắc ý rằng mình đang ở đúng đường nhưng lại chẳng bao giờ bước đi thì con đường đó cũng trở nên vô hình và vô nghĩa.
Chúng ta có dám đánh đổi không? Chẳng có thành công nào dễ dàng đến với chúng ta, ngay cả khi suy nghĩ có nên theo đuổi mục tiêu đó hay không cũng đã rất khó khăn rồi. Đánh đổi công việc hiện tại với mức lương ổn định, đánh đổi những cơ hội thăng tiến, sự phản đối từ người thân, cuộc sống xáo trộn, đôi khi sẽ rơi vào bế tắc. Mẹ của rapper nổi tiếng Tupac từng nói với con trai mình rằng: Nếu con không thể tìm ra thứ để sống vì nó thì hãy tìm ra thứ để chết vì nó… Vậy liệu chúng ta có dám đánh đổi không?
Đọc đến đây nếu câu trả lời của bạn là có, thì xin chúc mừng, bạn đã có được con đường đi của riêng mình. Nếu bạn vẫn còn băn khoăn thì hãy nhớ đến câu nói nổi tiếng trong tác phẩm  “Thép đã tôi thế đấy” rằng “Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài sống phí…”
Vậy còn chần chừ gì nữa, hãy đi trên con đường bạn đã chọn. Theo đuổi đam mê, thành công sẽ theo đuổi bạn.

  • Thông Lee..!

Monday, December 26, 2016

GIÁ NHƯ TÔI ĐƯỢC  QUAY LẠI  KHI MÌNH LÀ SINH VIÊN NĂM NHẤT…

“Trong đầu mỗi đứa sinh viên mới lúc nào Đại học cũng là một cái gì đó lớn lao lắm, tươi đẹp lắm thế nhưng bắt đầu rồi mới biết, năm nhất đối với tôi là một sự nhàm chán, mơ hồ vô hạn.

Xa nhà, xa ba mẹ, sáng thì đến lớp, có hôm buồn ngủ quá thì cúp học; tối về lại chơi , nghe nhạc.
Các môn học thì khó nhằn, cố gắng cũng phải hồi hộp sợ rớt môn. Học mãi cũng chả biết mình thật sự giỏi ở đâu, mình biết được thêm cái gì.

Rồi thấy đám sinh viên trường khác đi làm, câu lạc bộ này nọ, mình lại chẳng có gì trong tay. Cảm giác thất bại, thua thiệt.
Muốn làm một việc gì đó khiến bản thân phải nhớ thật rõ những năm tháng sinh viên mà ai cũng bảo quý giá nhất của đời người Nhưng cuối cùng lại nghĩ “chả đến lúc” hay "chả biết làm gì" rồi lại thôi.

Năm nhất trôi qua cứ như một vòng tuần hoàn chán ngấy, lặp đi lặp lại không lối thoát.
Mấy  năm làm sinh viên nghe cứ thấy dài đằng đẵng, hóa ra mới cất bước đi rồi vội ngoảnh lại thấy đã bước hết năm nhất rồi. Vào Đại học để làm gì? Tôi không còn nhớ nữa. Tôi giỏi ở điểm nào, yếu ở đâu, tôi chả rõ. Dù sao, tôi vẫn muốn quay lại những năm tháng nếm trải mùi sinh viên, tuy chỉ vọn vẻn một năm, nhưng nó để lại cho tôi biết bao kỉ niệm. Hết năm nhất, tôi cảm thấy thật nhàm chán, vậy là tôi chọn con đường là ' dừng việc học lại, Bởi bản  thân muốn điều gì nhất, từ bỏ hay tiếp tục tôi chẳng dám nghĩ. Tôi ngày càng mơ hồ trong chính giấc mơ mà mình từng vẽ ra.

Để tôi phải ước giá như có ai đó định hướng giúp tôi khi tôi là sinh viên năm nhất thì đã không nuối tiếc thế này.”

Sinh viên à, bạn có nhìn thấy hình bóng của chính mình trong những suy nghĩ trên? Bạn có muốn mình cũng sẽ như vậy suốt 4 hay 6 năm Đại học, nơi mà bạn đi đâu cũng chỉ thấy 4 chữ “MỆT MỎI”, “MƠ HỒ”?
- Tính cách, sở thích, đam mê thực sự của bản thân là gì?
- Điểm mạnh, điểm yếu, năng lực bẩm sinh, khả năng sở trường của bạn là gì?
- Cách để phát huy những điểm mạnh, khắc phục điểm yếu, NGHỀ NGHIỆP VÀ CON ĐƯỜNG NGẮN NHẤT, CHÍNH XÁC NHẤT ĐỂ DẪN BẠN ĐẾN THÀNH CÔNG – đich đến mà không phải sinh viên nào cũng chạm được?

Và nếu bạn có cơ hội để tìm ra câu trả lời KHOA HỌC và CHÍNH XÁC cho những điều này, bạn có dám nắm bắt?!

Monday, November 7, 2016

SỐNG KHÉP KÍN VẪN HƠN LÀ MỞ LÒNG..!

SỐNG KHÉP KÍN VẪN HƠN LÀ MỞ LÒNG,.....!

Tôi thấy rằng, tự tôi nói chuyện với bản thân, tôi tâm sự với bản thân sẽ ổn hơn và sự thật là vậy, có thể mọi người sẽ bảo tôi khác lạ, lập dị nhưng tôi chẵng còn muốn quan tâm đến những điều mọi người bàn tán nữa, tôi lo cho tôi, hơn là họ, tôi sống cho chính tôi, hơn tất cả.

Tôi đã từng không phải là người khép kín, khó gần, khó tính như giờ đây.
Có vài người bảo với tôi, tôi thay đổi, rất rất nhiều, họ luôn nói tôi này rồi nói nọ, nhưng họ cũng biết rõ, ai cũng có những lí do để thay đổi, tôi cũng vậy, họ cũng vậy. Nhưng có họ thì muốn thay đổi, tôi thỉ không, đến khi nhận ra rằng mình đã thay đổi, cũng chã còn cách nào khác, tôi không cố chấp, không bị sự ép buộc từ ai, là lẽ tự nhiên thôi.
Dần dần, tôi không còn muốn san sẻ nỗi buồn cho mọi người xung quanh nữa cũng chã còn muốn nghe những gì buồn bã từ ai. Dù gì họ với tôi, có nói bao nhiêu, kể lể thế nào về bản thân, về những gì đã trãi thì cũng có giúp gì được cho nhau, họ vẫn sẽ buồn bã, tôi vẫn vậy.
Tôi thấy rằng, tự tôi nói chuyện với bản thân, tôi tâm sự với bản thân sẽ ổn hơn và sự thật là vậy, có thể mọi người sẽ bảo tôi khác lạ, lập dị nhưng tôi chẵng còn muốn quan tâm đến những điều mọi người bàn tán nữa, tôi lo cho tôi, hơn là họ, tôi sống cho chính tôi, hơn tất cả.
Tôi luôn thấy bản thân thật phiền phức và dư thừa, tôi luôn nghĩ vậy nhưng những người xung quanh tôi thì không, nhưng dù sao tôi biết, họ chỉ không thừa nhận thôi.
Tôi cũng ít khi yêu một ai đó nữa, vì tôi thấy rằng tình yêu song phương thật đau khổ, gấp bội tình đơn phương. Tôi từng trãi cả hai thứ tình yêu ấy, cũng hiểu rõ chúng thế nào, làm con người ta hao mòn ra sao. Giờ đây, tôi chỉ yêu mà không muốn được đáp trã nữa, tôi hạnh phúc, tôi nhớ nhung, tôi buồn bã chẵng ai biết, cũng vì thế tôi cũng có thể vứt bỏ khi mình muốn. chẵng cần ai chấp nhận, dễ dàng biết bao.
Những cô gái tôi đã từng có quan hệ, tôi đã và đang nói chuyện cũng ngày ngày rời bỏ tôi mà đi,tôi hiểu vì sao và cũng cảm thấy không lạ lẫm hay đau khỗ gì, vì sự việc này, tôi cũng quen rồi, không riêng gì những cô gái, ai cũng vậy, ai cũng đi, tốt cho họ.
Tôi hay đi đâu đó một mình thay vì rủ rê ai đó cho đỡ cô đơn, nhưng dù tôi có mở lời thì cũng chả có ai, tôi biết. Tôi lang thang, tôi vào những quán ăn, những nơi ít người tới,...những nơi tôi muốn, tôi chỉ cần đến và ở đó rồi đi, nếu tôi đi với ai đó, thân hay lạ, họ lại không muốn thì mệt lắm.
Với vài người, bị cô lập nơi đông người thật đáng sợ, cũng phải ít ai nào thích thế, tôi thì thích, dù tôi chưa bao giờ bị cô lập, nhưng tôi cô lập mọi người, tôi luôn thấy mình chỉ ở một mình, dù nơi đông người hay ít, tôi thích thế.
Tôi có nhiều bạn bè, nhưng luôn chỉ cần bản thân tôi là đủ.

Tôi rất khó tiếp xúc với người lạ, dù có cũng là miễn cưỡng, tôi không thích tiếp xúc với ai ngoài bản thân, nghe thì có giống tự kỷ nhưng không chỉ là tôi sợ hãi, tôi ngại...
Tôi thích tự do nhưng cái giá của tự do là cô độc.
Tôi thích tôi giờ đây, mất mát khá nhiều nhưng bù lại, tôi là chính tôi...!
by:Thông Lee





BỞI VÌ CUỘC ĐỜI SẼ LÀ NHỮNG CHUYẾN ĐI....!

Mình muốn đi để biết được rằng thế giới ngoài kia rộng lớn và đẹp đẽ đến nhường nào. Và nó vẫn từng ngày đợi đôi bàn chân mình in dấu.

Đã lâu lắm rồi chả viết lách gì cho những thứ đã qua. Cảm thấy lúc nào mình cũng đầy đọa bản thân bằng những suy nghĩ chẳng ai thấu. Từ lúc nào trái tim đã thay mình làm mọi thứ. Lí trí chỉ biết đứng từ xa, tặc lưỡi, thở dài, rằng kệ nó đi. Mệt mỏi, áp lực như thế nào rồi cũng qua thôi. Quan trọng là khuôn mặt đừng để cho người khác biết là mình đang sa vào vũng lầy. Những lúc bản thân mệt mỏi như vậy là mình lại nằm dài ra, hoặc ngồi bó gối bên ô cửa sổ, nghe một vài bản nhạc để khiến tâm hồn được thư thái, dễ chịu hơn và mọi sự buồn bực, hay hậm hực cũng tan biến hết. Và hôm nay cũng không ngoại trừ, lại nằm dài ra, đeo headphone, ấn shuffle và ngây người thưởng thức bài hát. Những giai điệu và lời bài hát quen thuộc lại bỗng vang lên:
 "Nhiều khi anh muốn chào ra đi thật xa lắng lo mỗi ngày
 Chào những suy nghĩ gọi tên ta ngược xuôi chuyến xe cuộc đời
 Có phải con đường cần mang những chuyến đi
 Có phải tâm hồn rộng lớn khi ưu phiền..."
Lúc nào mà tâm trạng rối bời, nghe một bài hát là lại tưởng tượng cứ như mình đang là nam chính lãng mạn chết tiệt trong đấy vậy. Nhiều khi thấy nó cũng như đang thấu hiểu cho những tâm can sâu thẳm trong mình vậy. Rằng ngay lúc này, đến cả trong những giấc mơ, cũng thấy mình đang chu du đến một miền đất xa lạ với đủ thứ đẹp đẽ, thú vị trên đời, không có chút áp lực, phiền muộn nào trong cuộc sống và điều quan trọng hơn cả là được sống là chính mình trong khoảnh khắc đó!
Chẳng biết từ bao giờ mình lại có tình yêu đặc biệt với những chuyến đi, thèm khát được phóng xe vun vút trên những con đường bụi bặm; hoặc là nằm dài trên những chiếc ô tô, đeo headphone và nghe một vài bản nhạc ưa thích, mặc sức ngắm trời mây, cây cối, cảnh đẹp; hay được khởi hành với những chuyến tàu vượt ngàn nỗi nhớ sau một hành trình dài.

  
Lớn lên rồi,  tôi có những suy nghĩ rất độc lập và khác biệt ngay từ khi còn bé. Có đứa bạn đã từng nói với tôi, "trong cuộc sống có những điều mày cần phải nói ra. Không nói thì bản thân mày chịu thiệt thôi!". Có lẽ vậy mà nhiều lúc bản thân mình thiệt thòi thật nhưng cũng quen cái kiểu chấp nhận rồi. Nhưng mình đi đâu hay làm gì cũng đều biết điểm dừng mà, đã lần nào dám vượt quá giới hạn đâu.
Thế nên nhiều lúc chỉ ước mình có những khoảng thời gian tự do bay nhảy. Tôi có thể được tự do, bay nhảy làm mọi điều mình thích, tự do đi đến những nơi mình muốn hay tự một mình đi qua nhiều nơi khác nhau, được tự mình trải nghiệm các nền văn hóa khác nhau... mà không bị sự chi phối, quản giáo của phụ huynh. Tôi cứ thế mà lên đường với một trái tim trần trụi và rộng mở, với niềm khao khát được phủ kín, được lấp đầy, đổi thay. Nhìn thấy người khác đặt chân đến những miền đất mới, được khám phá ra bao điều đẹp đẽ và thú vị là trái tim tôi lại dồn dập, ước ao được đặt chân tới đó.
Không biết bao nhiêu lần trong giấc mơ đang thấy mình khoác balo và đi đến một nơi xa lạ, đê mê trong cái khoảnh khắc đẹp đẽ của miền đất mới, được tự mình trải nghiệm hết tất cả những gì đẹp đẽ, được thoải mái đi thăm quan khắp nơi.
Tôi có thể cảm nhận được nét mặt rạng rỡ của mình ngay cả trong giấc mơ. Nhưng vừa chạm tay vào cái là mọi thứ lại biến mất và... tỉnh giấc! Và cũng không biết bao nhiêu lần được nghỉ học là lại tranh thủ tưởng tượng xem "Hôm nay mình sẽ đi đâu nhỉ? - Chiều nay mình sẽ ở đâu và làm gì nhỉ?" Những câu hỏi thú vị cứ liên tiếp xuất hiện trong đầu. Rồi cũng không biết bao nhiêu lần ước ao được ngồi trên cột mốc cây số mỗi nơi mình đến, post một vài bức hình để làm kỉ niệm, những cột mốc sẽ như đánh dấu cho mỗi bước trưởng thành của những chuyến đi vậy.
Bạn bè lúc gặp gỡ mà nghe tôi chia sẻ những cuộc hành trình trong tưởng tượng là lại kêu: tuổi trẻ có sức khỏe mà không chơi thì về già đừng hối hận; hay như đứa khác lại nói: trẻ không chơi, già mất nết, kiểu gì về già mày cũng sẽ hư hỏng. Cũng muốn được sống, trải nghiệm và chơi hết mình, chơi ra trò với cái tuổi trẻ này lắm chứ nhưng cuộc sống và hoàn cảnh đâu cho phép. Muốn thoát li ra khỏi cái vỏ bọc này từ lâu lắm rồi để vẫy vùng với trời đất, biển cả lắm chứ nhưng đâu có cơ hội. Có người nói: không thử sao biết là không thể?

20 tuổi, tôi chỉ là một thằng con trai, vẫn còn quá trẻ so với cuộc đời này. Tôi muốn đi, cần phải đi, vì tôi biết trong cuộc sống này có những kiến thức, những bài học mới, những kinh nghiệm sống mới mà tôi học được trên hành trình ấy sẽ không có một thư viện hay một giáo sư nào có thể dạy cho tôi. Tôi muốn đi để tiếp tục khám phá vẻ đẹp của cuộc sống theo phong cách riêng của mình, sẽ cảm nhận những miền đất mới bằng một trái tim rạo rực yêu thương.
Tôi phải đi để biết rằng cuộc sống này cũng có hạn, có những việc nếu không làm ngày hôm nay thì sẽ chẳng bao giờ tôi có thể làm được nữa. Tuổi trẻ ban tặng cho chúng ta nhiều thứ và chính vì thế phải tận dụng nó ngay lúc này. Bạn có thể chọn cách vừa đi làm kiếm tiền và dành một khoản kha khá để vừa hưởng thụ. Như thế cuộc sống sẽ dễ chịu và đáng sống hơn gấp bội lần. Lại có người dành 3/4 cuộc đời mình để kiếm tiền và dành dụm đến già mới hưởng thụ. Nhưng đâu phải ai trong chúng ta cũng có đủ sức khỏe khi về già để có thể thực hiện hóa được những giấc mơ còn dang dở của tuổi trẻ đúng không? Một là, vừa kiếm tiền vừa biết cách hưởng thụ. Hai là, đợi đến lúc già, ngồi trên một đống tiền thu lợi được từ tuổi trẻ hoặc tệ hại hơn là với chiếc xe lăn. Đấy, chọn cách nào thì chọn!
Còn tôi muốn đi để biết được rằng thế giới ngoài kia rộng lớn và đẹp đẽ đến nhường nào. Và nó vẫn từng ngày đợi đôi bàn chân mình in dấu.
Bởi vì cuộc đời sẽ là những chuyến đi, cứ đi để tìm lại chính mình!
by:Thông Lee









RỒI MÔT NGÀY CHÚNG TA SẼ GIÀ....!


Rồi chúng ta sẽ già, có những cuộc tình đã qua, héo úa tàn phai hay mãi chẳng nên nhụy thành hoa, nhưng có duy nhất một cuộc tình nở hoa thơm ngát mãi đến tận sau này...

Rồi chúng ta sẽ già. Thời gian sẽ nhuốm màu cỏ úa lên những vụng dại của một thời tuổi trẻ mãi chạy theo những con sóng xa bờ, đi tìm thứ tình yêu kì diệu nhất trần gian.
Chúng ta rồi sẽ nhận ra mình thấy kì lạ. Thanh xuân tặng mãi cho những người cứ trốn chạy ta, hoài cứ như vậy, chẳng nhọc nhằn bỏ cuộc.
Thế gian có chuyện nực cười: kẻ chờ - người chạy, kẻ chạy – người theo.
Hẳn chúng ta có thứ đam mê chinh phục. Phàm những gì hiển nhiên thuộc về mình dửng dưng trở thành thừa thải và bị đài ải ra vỉa hè của con tim. Cái chi khó khăn kiếm tìm mới có được bỗng thấy trân quý đến lạ thường. Những thứ xa xôi vẫn luôn là ước ao chiếm hữu luôn cháy sáng trong đầu.

Rồi chúng ta sẽ già. Và tất cả những gì chúng ta có được là người chấp nhận ở lại cùng ta, là tấm chân tình luôn xanh veo cùng năm tháng dẫu mái đầu đã điểm đầy hoa nắng. Sâu trong tiềm thức, sẽ có lúc chúng ta muốn tự hỏi lòng rằng: "Tại sao ta dừng lại ở đây – bên một người mãi mãi mà không phải là những chuyến xa khơi, chinh phục những tình yêu mới?". Tuổi trẻ có quyền được hưởng thụ những niềm vui thanh xuân đầy màu sắc. Tuổi trẻ có quyền được say đắm cùng tình yêu bằng trái tim nhựa sống tràn đầy. Tuổi trẻ có quyền được trăng hoa ong bướm khi chưa cập bến buông neo. Nhưng thời gian sẽ làm tuổi trẻ yếu mềm, làm cho trái tim mệt mỏi, làm cho suy nghĩ chính chắn hơn nếu không phải gọi bằng hai chữ "già nua". Thời gian sẽ giúp chúng ta nhận ra tất cả, rằng những gì ta cần bây giờ là một người đủ tin yêu chấp nhận cùng ta đi nốt phần đời yêu thương còn lại.
Rồi chúng ta sẽ già. Những câu chuyện đời sẽ lũ lượt qua đi. Có những người ta vẫn nhớ nhưng rồi sẽ quên. Có người, tiềm thức đã xóa sạch mọi kí ức từ lâu về họ. Có người đôi lúc mập mờ trong trí nhớ như những con đom đóm chập chờn trong đêm. Nhưng có người mãi khắc sâu trong đầu chẳng thể nào quên – là cái người gối đầu cạnh ta, cùng ta cười, cùng ta khóc, cùng ta thao thức những đêm thâu dẫu năm tháng vẫn trôi đi đều đặn.
Rồi chúng ta sẽ già, có những cuộc tình đã qua, héo úa tàn phai hay mãi chẳng nên nhụy thành hoa, nhưng có duy nhất cuộc tình nở hoa thơm ngát mãi đến tận sau này...
by:Thông Lee